Tổ Quốc

Đồng hồ

Tài nguyên dạy học

Tin Tức

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Đoàn Văn Toản)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    TruongABVA1.swf Camxuc2011.mp3 DSC01566.jpg DSC015691.jpg DSC01569.jpg DSC01549.jpg DSC01552.jpg MOV01642.flv MOV01466.flv Movie3.flv DSC03101.jpg DSC03134.jpg DSC03096.jpg Picture14.jpg Picture20.jpg Picture19.jpg Picture18.jpg Picture17.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THCS An Bằng - Vinh An.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Mùa Xuân Trắng!

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Thanh Hà
    Người gửi: Đoàn Văn Toản (trang riêng)
    Ngày gửi: 13h:06' 15-04-2009
    Dung lượng: 60.0 KB
    Số lượt tải: 14
    Số lượt thích: 0 người

    MÙA XUÂN TRẮNG
    ( Truyện ngắn )
    Mùa xuân thường đem đến những nguồn vui, niềm hạnh phúc tràn đầy hân hoan an lạc . Với những người mà tôi sắp kể ra đây, mùa xuân là khoảng thời gian của sự buồn đau trống vắng, của những nỗi hoảng hốt nghiệt ngã, đắng cay và âm thầm lặng lẽ...
    Tôi tên là Chương, năm ấy tôi mười lăm tuổi.
    Mùa xuân hoa nở khắp vườn, dập dờn những cánh bướm bay. Cảm giác lãng mạn giăng khắp đất trời. Vào những buổi sáng, tôi thường ngồi ở hiên nhà để nhìn cảnh vật xung quanh. Bầu trời trong xanh hiền dịu. Những tia nắng rón rén xuyên mình qua kẻ lá, trãi dài trên thảm cỏ xanh tươi. Xa xa, đàn bò đang thản nhiên gặm cỏ. Tôi ước mình có thể biết được chúng đang nghĩ gì. Gió xuân phảng phất mang mùi hương của hoa, của đất . Mùi hương ngai ngái như mùi da của chị Hà. Chị Hà là con gái của bà Xoan ở cạnh nhà tôi. Chị ấy có làn da trắng hồng, đôi mắt lúng liếng, mái tóc đen dài rất mượt. Bố chị ấy mất sớm. Bà Xoan ở vậy nuôi con. Hai mẹ con sống bằng nghề dệt vải. Cái nghề tuy vất vả nhưng không phải dãi dầu nắng mưa. Mỗi lần sang nhà tôi chơi, khi đứng bên cạnh, cái mùi hương ấy làm tôi xốn xang, bối rối. Chị hỏi :
    - Sao vậy Chương?
    Tôi đỏ bừng mặt, không biết trả lời như thế nào. Bởi lúc ấy, tôi chưa biết điều đó là gì. Sau này, khi tôi hiểu ra thì chị đã đi rất xa, rất xa...
    Gia đình tôi thuộc vào hạng trung lưu, giàu có nhất làng nhưng các anh chị thường phải lao động vất vả. Đa số họ điều thất học. Bố tôi thường bảo: “ Chữ nghĩa chỉ làm hỏng con người. Nó dạy người ta cách kiếm ăn bằng đôi tay của người khác!” Chỉ có tôi là được học hành tử tế. Có lẽ ông làm như vậy là để “ một lần trong đời” chìu lòng mẹ tôi.
    Vào ngày rằm tháng giêng, nhà tôi tổ chức cúng tết Nguyên tiêu rất lớn. Bố tôi mời tất cả bà con trong họ đến dự. Từ sáng sớm, bà nội tôi và chị Hà đã đi chợ mua sắm lễ vật - mỗi lần nhà tôi có việc chị ấy đều sang đi chợ giúp, mẹ tôi ít khi ra ngoài, không quen việc chợ búa. Những người đàn ông tập trung ở góc vườn để làm thịt một con bò. Con vật bị trói chặt đặt trên bàn mỗ. Khi mọi người xúm lại xung quanh và chú Đường, em ruột bố tôi cầm con dao tiến lại gần, nước mắt nó lăn dài trên má. Có lẽ, nó không sợ chết mà chỉ cảm thấy cô đơn và bất lực. Không biết mẹ nó, anh chị em nó giờ đang ở đâu? Có phải chúng đang ăn ở bãi cỏ mà cả đàn đã ăn chiều qua không? Không biết chúng có nhận ra trong bữa ăn sáng nay đã thiếu mất nó không? Chú tôi đâm mạnh con dao vào cuốn họng nó, máu tuôn ra xối xả. Bỗng ngoài cánh đồng, một tiếng bò mẹ rống lên hoảng hốt rồi im bặt. Mọi người lặng nhìn nhau. Con bò giãy lên mấy cái rồi chết.
    Đó là một ngày náo nhiệt. Lễ vật bày ra. Hương trầm nghi ngút. Bố tôi áo dài khăn đóng đứng trước bàn thờ gia tiên vái ba vái rồi khấn lầm thầm trong miệng, tôi nghe không rõ lắm. Đại để, bố tôi cầu mong trời đất, tổ tiên phù hộ mọi người trong gia đình năm mới không bệnh tật, mùa màng bội thu... Lễ xong mọi người ngồi vào ăn uống, nói chuyện vui vẻ. Họ nói về công việc đồng áng, về những người ra trận- đất nước hồi ấy đang có chiến tranh. Ông Phương trưởng họ-chúng tôi quen gọi như vậy vì ông làm trưởng họ của họ tôi- tay cầm đôi đũa hua lên hua xuống, vừa ăn vừa nói làm cho thức ăn và lời nói như muốn đánh lộn nhau. Ở góc bên kia, chị Hà đang ngồi ăn với mấy người anh họ tôi, một người trong số họ nói gì đó làm mặt chị đỏ bừng lên. Tôi không thích điều ấy nên bỏ đi ra ngoài bờ phi lao ngồi nhìn cánh đồng xanh trãi dài xa tít. Lúc ấy, tôi có được cái cảm giác tự do trong sự cô đơn của mình. Chú chim sâu cất tiếng hót chế nhạo tôi rồi bay ra giữa không trung. Bỗng, chú thét lên một tiếng và nằm gọn trong bàn chân móng vuốt của con chim cắt từ đâu xà tới. Tim tôi nhói đau. Tôi đứng dậy về nhà. Tiệc tan, mọi người ra về trong men rượu.
    Đêm. Bầu trời xanh lồng lộng. Nghìn vì sao lấp lánh. Ánh trăng tỏa khắp không gian. Cả nhà tôi ngồi quây quần
     
    Gửi ý kiến

    Hội thoại Anh-Việt

    Tom and Jerry